Nơi những niềm đam mê thiên văn học hội tụ!

 
User avatar
Miracle
Mod
Mod
Topic Author
Posts: 23
Joined: 08 Aug 2016, 11:15

Cảm xúc sau khi quan sát được chòm sao yêu thích

16 Aug 2016, 00:13

Bài viết lúc tinh thần đã hoàn toàn tỉnh táo sau khi giải quyết hết thuốc và ngủ 1 giấc k biết trời trăng mây gió là gì.
Dù trong hình là cảnh làng Vân, mặt mình và những người bạn mới nhưng Title lại là tên CLB- vì nhờ có nó, và nhờ biết nó, mình mới có những cảm giác tuyệt vời và khó quên như thế này <3

Làm thành viên của Thiên Văn Đà Nẵng vì đam mê về bầu trời và những ngôi sao. Tuổi nhỏ từng có ước mơ trở thành một chấm li ti lấp lánh suốt đêm. Tự bản thân phát ra ánh sáng thần kì lúc thấy được, lúc không thấy được. Tự mình kiêu hãnh, đứng giữa bầu trời đêm, cho con người nhìn thấy, tìm được đường đi, tìm ra lối về. Được làm bạn với trăng, mây và những vì tinh tú khác. 

Lớn lên bớt tưởng tượng hơn, cầm sách trên tay, biết đến khái niệm các chòm sao và những câu chuyện thần thoại mang tên chúng. Cơ mà đọc rồi lại quên, đọc hoài cũng không nhớ, trách chất xám đã ít mà còn k có cơ hội nhìn tận mắt, vì nếu nhìn tận mắt, sẽ nhớ được lâu hơn. 

Tuổi hai hai, vô tình thấy DAC, lăng xăng đăng kí thành viên, cuối cùng cũng có chân Hậu Cần :)) Thấy cũng hài hài, mà k biết vô đây giúp được gì CLB ngoài ăn uống. Cái giỏi nhứt và cũng là cái tế nhị nhứt vì nó đi kèm với cái body trời cho của mình. Cơ mà k thấy phiền lắm, vì giúp được ai thì giúp, vô tư bao giờ cũng tốt hơn ưu tư. 

Đợt này ngắm mưa sao băng ở Làng Vân. Mơ thấy 1 bầu trời mới mở ra, bao quanh là núi, trước mặt là biển, trên là trời cao với sao bay vèo vèo. Ức không ngủ được. Đến ngày đi, học hành gì cũng lặng luôn, có ngồi xắt thịt luộc tới lúc gần đi là hăng máu chiến lắm :))

Tới được làng Vân sau nửa tiếng đi xe và 1 tiếng cuốc bộ. Không chắc đúng không, vì mệt quá k tính được. Đúng như suy nghĩ là cát, biển và rừng hòa với nhau, đẹp ngây ngẩn. Có cái mây giăng kín bầu trời, k trăng, không sao, và tất nhiên, sao băng lại càng không. Sợ đêm nay khéo buồn khóc luôn mất...

Cải thiện tình hình mây đen có chơi game, vui ơi là vui mà thấy cũng có lỗi, do có bạn đó cõng mình. Tội, cõng xong k dám đứng gần luôn :’(. Hứa nhường suất ăn khuya cho mà đông quá k biết ở đâu không nhường được. Bữa sau rút kinh nghiệm đứng gần bánh bèo,có gì mình giải quyết vẫn ổn hơn...

Hát hò tới 12h, quyết định trải bạt nằm đợi mây tan. Thấy thần kì nhất lúc ấy là mây tan thật, trời trong đẹp lắm. Thứ mình nhìn thấy đầu tiên, rõ nhất, sáng nhất trong đêm là CASSIOPEIA- Thiên Hậu của mình. Giấc mơ theo mình gần mười năm- Thiên Hậu trong đêm tối- đẹp điên người. Hóa ra xưa giờ mình vẽ sai, toàn là W, thì ra nó là như vầy, cái này cao, cái kia thấp hơn chút, cái cuối cùng thấp hơn chút nữa... Lảm nhảm đến tận sáng. Còn thấy cả Kim Junsu, Park Yoochun, Kim Jaejoong, Shim Changmin, Jung Yunho trong đó nữa cơ. Rớt nước mắt luôn, khùng gì đâu...

Cả đêm chỉ thấy rõ được 3 cái sao băng. Gọi là rõ nghĩa là từ lúc nó xuất hiện đến lúc nó vụt qua, mình thấy hoàn toàn. Mấy cái còn lại toàn là lúc nó chỉ còn là cái chấm xíu xiu mình mới thấy. Có thể do mắt kém quá, cũng có thể lo ngẩn ngơ với cái Thiên Hậu mà mình k nhìn thấy được gì cả. Đúng là sống chết cũng cứ Tê Vê Ít Qui mà.

Đêm nằm nghe sóng biển, hít khí trời, và nghe những câu chuyện thần thoại về những vì sao. Thấy bản thân quá nhỏ bé so với cuộc đời kì bí này; thấy kiến thức quá hạn hẹp so với những con người bằng tuổi mình, có khi còn nhỏ hơn nhiều; thấy ngộ ra nhiều câu nói đúng, rất đúng mà xưa giờ mới hiểu được; thấy không hề hối hận khi bước chân ra ngoài cảm giác ấm cúng của ngôi nhà yêu thương. Không hẳn là ai ai cũng phải bước ra ngoài mới lớn được, nhưng có đi mới thấy cảm giác thèm về nhà, thèm tình thân và thèm được quan tâm. Không thấy phí gần 2 tiếng đi bộ băng rừng băng biển. Và cuối cùng là không thấy phí hoài thời gian quen những con người mới, học nhiều hơn mỗi ngày và yêu nhiều hơn mỗi lúc <3

Cuối cùng cho lảm nhảm đêm khuya, vẫn là TVXQ, vẫn là Thiên Hậu, vẫn là em. Em đã hiểu vì sao Cassiopeia được chọn là tên gọi cho mình. Ánh sáng phát ra mị lực, lạnh lùng đến độ nhìn một lần, em đã nhớ suốt đời không quên <3

P/s: Đọc xong chắc thấy sến lắm. Có người đi về, chả thấy gì đặc sắc cả, vậy mà mình đi về, văn phong lai láng ( dù không hay lắm :)) ) Chả hiểu vì sao, chắc tại mình chém tốt, ai thấy dài dòng lê thê, dẽ dời nhiều chuyện, có thể block nhau luôn. Mình là người luôn luôn dài dòng trong tất cả mọi trường hợp. >< Mấy chục năm sau vẫn thế thôi nên nếu đã k thích nhau, đừng làm nhau đau hoài. 

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Cassie Bảo Ngọc


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest