Nơi những niềm đam mê thiên văn học hội tụ!

 
User avatar
ThaiVanLoiDN
Administrator
Administrator
Topic Author
Posts: 160
Joined: 03 Aug 2016, 23:12
Location: Đà Nẵng
Contact:

Re: [Truyện ngắn] Bí mật của hành tinh Rene

05 Aug 2016, 22:01

BÍ MẬT CỦA HÀNH TINH RENE - PHẦN 11

(Tiếp)

- Có đúng là chúng tôi đem đến cho anh điều bất ngờ không? – Xtark thốt lên bắt chặt tay Khruxtalep
- Pit, cậu đấy ư? – Người chỉ huy của tàu Kim cương chỉ thốt lên có vậy.
Nói chung, trước đây họ không phải là những người bạn thân, mặc dù tất nhiên, họ đã biết nhau. Nhưng bây giờ đối với Khruxtalep không ai thân thuộc và gần gũi hơn Pit Xtark được. Thậm chí ông quên mất cả Sakhbo.

Khruxtalep gặp Pit lần cuối cùng ở trạm Biên Thùy cách đây bốn năm. Xtark lúc đó đang chuẩn bị cho chuyến bay lên Rene, còn Khruxtalep đang thử nghiệm tinh hạm Titan.

Lúc đó Xtark là một người khỏe mạnh, vạm vỡ, da mặt hồng hào, vừa mới trên năm mươi. Còn bây giờ là một ông già tóc bạc, gầy gò đang đứng trong phòng. Có lẽ ông đã phải nếm mùi đau khổ suốt bốn năm đó. Song ông vẫn hoạt bát, đang mỉm cười.

- Vladlen Olegovits – Sakhbo đánh tiếng – cần chuẩn bị quần áo vô trùng và giải phóng hai phòng nữa.Một lúc nữa, Buagut sẽ chở đến đây hai mươi người. Uken và tất cả đội bay của tàu Foton.
- Không phải tất cả, - Xtark trở nên buồn rầu – Chúng tôi đã mai tang bốn người ở đây.
- Bốn người! – Khruxtalep đáp lại – Thế mà chúng mình đã báo tử tất cả từ lâu rồi.
- Nghĩa là chúng tôi sẽ trường thọ. – Xtark pha trò và nói nhỏ hơn một chút – Thế ở Trái Đất người ta cũng đã “mai tang” bọn tôi thật à?
- Không! Ở Trái Đất người ta đang chờ các cậu. – Khruxtalep biết rõ long quyến luyến gia đình của Xtark và trả lời hết sức dứt khoát. Rồi ông sốt ruột hỏi ngay: - Vậy các cậu đã được cứu thoát như thế nào? Cái gì đã xảy ra với Foton? Các cậu đã khám phá ra bí mật của Rene rồi à? Và các cậu có biết là Trái Đất chỉ nhận được có một nửa thông báo cuối cùng của cậu hay không? “Bất kỳ trường hợp nào cũng đừng đổ bộ xuống Rene nữa, nếu chưa nghiên cứu được…” tất cả chỉ có vậy thôi.
- Vâng, Sakhbo đã cho tôi biết.

Khruxtalep quay lại phía Muratop:
- Buagut làm sao vậy? Rốt cuộc cậu hãy kể đi chứ!
- Vladlen Olegovits, tôi sẽ giải thích tất cả, nhưng để có đầu có đuôi, có lẽ, không phải tôi là người nên nói trước.
- Câu hỏi bí mật của Rene đã được khám phá chưa à? – Xtark hỏi lại – Thôi được, cậu hãy nghe trường ca Ô -đi –xê của chúng tôi và tự quyết định lấy xem chúng tôi đã tìm ra cái bí mật đó đến mức nào nhé.

Ngay lúc đó ông nhìn thấy chai nước chanh pha nước khoáng trên bàn:
- Đến thế kỷ này rồi chưa được uống nước chanh

Pha nước vào cốc xong, ông uống một cách ngon lành.
- Chúng tôi đã phạm sai lầm lớn nhất khi quyết định đổ bộ Foton xuống Rene. Nhưng chúng tôi chẳng có một lý do đặc biệt nào để lo ngại. Hành tinh trông đến trăm phần trăm là vô sinh và không có người ở. Những cơn bão cát không làm ta lo sợ lắm. Chúng không thể gây ra tác hại đến tàu Foton. Thế là chúng tôi hạ xuống cao nguyên và bắt tay vào nghiên cứu. Điều gì đã xảy ra trong tám giờ sau đó thì cả anh và Trung tâm vũ trụ đều biết rõ. Chúng tôi đã hạ xe tự hành và lái nó về phía cửa hang để quan sát hang – đúng là trình tự như vậy. Trong lúc đó những thành viên khác của đội bay tiến hành kiểm tra và xem xét các hệ thống của tàu.

Image

Người thợ cơ khí của chúng tôi là Adam bò vào dưới gầm tàu để kiểm tra hệ thống ổn định. Và ở đó cậu ta đã nhìn thấy như thế này…Toàn bộ đáy tàu của Foton bị phủ toàn những viên đá bầu dục nhỏ.

- Chúng phủ như thế nào?
- Hệt như những con ốc sên bám vào cái lá chúng ưa.
- Cậu muốn nói là những viên đá đã bám hút vào gầm tàu à?
- Thế vẫn chưa đủ. Những viên đá đang lần theo càng tàu bò tới tận thân tàu và sau đó bám vào đáy tàu.
- Nhưng Pit, đó chính là…chính là vật sống!
- Đúng đấy, Vladlen ạ. Đó có thể gọi là sự sống vô cơ. Tôi hình dung thấy biết bao người nổi tiếng sẽ giơ nắm đấm nhảy xô vào chúng ta vì cái tin mới này. Nhưng ta hãy nói chuyện đó sau. Còn bây giờ anh để tôi kể nốt đã.

Vậy đấy, Adam nhìn thấy rất nhiều đá dưới gầm tàu. Nhưng chủ yếu lại là điều khác. Những hòn đá đó ngốn kim loại một cách thèm khát kinh khủng. Thực ra “ngốn” là từ không chính xác lắm. Bằng cách nào đó, chúng phân ly kim loại thành những hạt cơ bản, đồng thời lấy lại toàn bộ năng lượng tỏa ra. Mãi sau này chúng tôi mới xác định được sự kiện đó.

- Không thể nào tưởng tượng được!
- Chúng hoàn toàn không quan tâm đến những chi tiết phi kim loại. Chúng chỉ thèm khát kim loại. Adam là chàng trai nhanh nhẹn. Lập tức cậu ta lao đến chỗ tôi và thông báo tất cả. Đúng lúc đó tôi mất liên lạc với xe tự hành. Tôi nghe Adam nói, nhớ lại những trạm tự động đã hy sinh và đột nhiên tôi linh cảm thấy nguyên nhân của mối nguy hiểm. Lập tức tôi liên lạc với Trái Đất và gào to hết sức: “ Bất kỳ trường hợp nào cũng đừng đổ bộ xuống Rene nếu chưa nghiên cứu được bản chất của những hòn đá hình bầu dục”

Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì đèn trong phòng đã tắt. Nghĩa là những viên đá đã bò đến khoang năng lượng. Chúng chỉ cần tám giờ đã gặm thủng đáy tàu và lọt vào trung tâm. Về sau tôi thường tự trách là trong phút hiểm nghèo đó đã không biết nói ngắn gọn. Chỉ cần tôi kêu: “ Hãy đề phòng những hòn đá!” là ở Trái Đất người ta có thể hiểu tôi. Nhưng chẳng làm gì được nữa! Trong phút xúc động người ta thường làm việc trái logic. Tôi biết rằng các anh đã không nghe được những lời cuối cùng của tôi. Chính điều đó đã giày vò tôi. Như vậy là sau khi đèn tắt, tất cả chúng tôi vùng chạt xuống mặt đất, ai vớ được gì cầm nấy. Than ôi ! Chúng tôi đã hành động hấp tấp. Chúng tôi đã gạt những hòn đá bám vào vỏ tàu và quên mất rằng trong những bộ quần áo bay của chúng tôi cũng có những chi tiết kim loại. Thế là lập tức chúng tôi đã để mất hai đồng chí.

Hết phần 11
(còn nữa)

Tác giả: Khotgiarba Salkhov
Người dịch: Thanh Trung


Thái Văn Lợi
 
User avatar
ThaiVanLoiDN
Administrator
Administrator
Topic Author
Posts: 160
Joined: 03 Aug 2016, 23:12
Location: Đà Nẵng
Contact:

Re: [Truyện ngắn] Bí mật của hành tinh Rene

05 Aug 2016, 22:02

BÍ MẬT CỦA HÀNH TINH RENE - PHẦN 12

(Tiếp )
- Thế các anh đã quét sạch được những hòn đá đó chưa?
- Không quá mười phần trăm. Mọi người bắt đầu ngứa da. Đây, anh thấy không?
- Các anh đã tìm ra nguyên nhân của chúng chứ?
- Đó là những vết bỏng. Vậy là chúng tôi đã chiến đấu với những hòn đá một cách hầu như vô vọng, còn trong lúc đó thì chúng đã ngốn hết gần một phần ba tàu. Chúng tôi hiểu rằng, nếu không áp dụng những biện pháp khẩn cấp thì những viên đá bầu dục sẽ không dừng lại chừng nào chưa ngốn hết kim loại của chúng tôi, kể cả kim loại trên những bộ quần áo bay.

Đó là những giây phút thật khó khăn. Hai đồng chí của chúng tôi đã nằm xuống giữa những viên đá phàm ăn. Cần cấp tốc tạo ra trong lòng tàu dù chỉ một phòng đóng kín, với vỏ ngoài không có một gam kim loại nào. Các anh biết đấy, tàu Foton phân thành các khoang có các vách ngăn bằng chất dẻo. Nhưng tất cả các buồng nhỏ, cabin, hành lang, phòng ngủ và phòng thí nghiệm đều quy tụ xung quanh chiếc thân trụ thằng đứng của tàu làm bằng kim loại. Ngoài ra, toàn bộ vỏ của tàu cũng bằng kim loại.

Chẳng cần phải tranh cãi, chúng tôi quyết định vào ở trong phòng khách của tàu. Chúng tôi chia nhau ra một nửa số người lột vỏ tường của những phòng khác mang các tấm chất dẻo vào phòng khách, nối chúng với nhau dán lại bằng keo vạn năng. Để phòng xa, chúng tôi quyết định đặt lên tường phóng khách ba lớp phủ như vậy. Ngoài ra để an toàn tuyệt đối, chúng tôi phải gỡ hết các kênh năng lượng, liên lạc và điều khiển tỏa ra từ đây. Chúng tôi đặt trên các tấm panen vài bộ đèn ắc quy và chúng cũng rọi sáng đôi chút những hành lang của con tàu Foton đã chết.

Nửa thứ hai của đội bay làm nhiệm vụ kéo vào phòng khách tất cả những gì có thể cần đến sau này. Trước hết mang đến thực phẩm, toàn bộ dự trữ oxi, dụng cụ khoa học, ắc quy, sách vở. Chuyển thực phẩm là công việc bận bịu nhiều nhát. Thực phẩm thì ở tầng 3 mà phòng khách lại ở tầng 6. Các người máy không làm việc được nữa, băng chuyển cũng không hoạt động. Chỉ còn một cái xe xếp hàng tự động duy nhất làm việc. Xe xếp hàng chuyển những container nặng, các chàng trai chuyển bằng tay tất cả những thứ còn lại. Lúc đó tôi thấy mừng là đã luôn luôn đòi hỏi họ chuẩn bị tốt về mặt thể lực.

Cho đến lúc việc đi lại trên hành lang của tàu Foton trở nên nguy hiểm thì chúng tôi mới chật vật thu thập được hai mươi phần trăm những thứ đã dự định. Chỗ nào cũng thấy những lỗ trống hốc. Những viên đá bầu dục mà chúng tôi đã gọi ngay là “ốc sên”, chậm chạp bò lên các tường, các trần, trên các lối đi và để lại sau chúng những lỗ thủng. Con tàu mấy lần nghiêng đi và rùng mình. Chúng tôi đoán rằng nó sụt xuống vì không còn đế kim loại vững chắc.

Image

Còn hai ba chuyến nữa là chúng tôi xây xong chiến lũy trong phòng khách mà không biết được sẽ chờ đợi cái gì sắp tới. Có thể là ngốn xong kim loại, những chú “ốc sên” đó sẽ chén đến tất cả những cái còn lại chăng?

Nhưng có thể phát điên lên vì sự trông chờ như vậy. Cần phải làm gì đó để khỏi tuyệt vọng.

Chúng tôi bắt đầu kiểm kê những vật đã đem lại. Với oxi và thực phẩm thì đỡ lo: dự trữ đủ cho khoảng bảy tám năm. Chúng tôi có rất ít phương tiện kỹ thuật. Một máy xếp hàng tự động, một máy tự động laze, vài trăm bình ắc quy – đó là toàn bộ kho tàng. Mà điểu chủ yếu là phương tiện liên lạc điểm với Trái đất. Phương tiên liên lạc duy nhất mà chúng tôi có được là liên lạc vô tuyến.

Chúng tôi đã thông báo đi – Xtark mỉm cười buồn rầu – nhưng có lẽ nó đang trên đường đến Trái Đất.

Khruxtalep gật đầu.

- Thật ra chúng tôi còn có những dụng cụ khác và chúng tôi hy vọng sau này sẽ dùng chúng để tổ hợp được một cái gì đó đáng giá. Tục ngữ có câu:” Có khó mới ló cái khôn “

Hết phần 12
(còn nữa)

Tác giả: Khotgiarba Salkhov
Người dịch: Thanh Trung
Thái Văn Lợi
 
User avatar
ThaiVanLoiDN
Administrator
Administrator
Topic Author
Posts: 160
Joined: 03 Aug 2016, 23:12
Location: Đà Nẵng
Contact:

Re: [Truyện ngắn] Bí mật của hành tinh Rene

05 Aug 2016, 22:03

BÍ MẬT CỦA HÀNH TINH RENE - PHẦN 13

(Tiếp)

Chúng tôi trú trong cái hầm của mình gần bảy chục giờ. Bốn chục giờ đầu tiên Foton tiếp tục sụt xuống. Do vậy chúng tôi kết luận rằng đá vẫn đang ngốn kim loại. Cuối cùng bắt đầu tương đối yên. Có lẽ các chú “ ốc sên “ đã chè chén xong. Chúng không đụng đến chúng tôi. Chẳng có kẻ nào khoan những bức tường mỏng của cái pháo đài huyền ảo của chúng tôi. Tự chúng tôi phải dám tấn công. Và chúng tôi đã dám tấn công.

Nhưng trước hết chúng tôi đã rất khốn khổ với những bộ quần áo bay. Cần thay thế tất cả những chi tiết kim loại trong chúng. Thoạt nhìn công việc có vẻ đơn giản. Nhưng khi bắt tay trực tiếp làm thì mới vỡ lẽ là trong bộ quần áo bay có dùng rất nhiều kim loại. Khổ công nhất là với quần mũ kín. Cuối cùng đã tìm ra cách giải quyết đơn giản. Lấy mấy cái hộp chất dẻo đựng hạt vụn, lắp kín vào thế là xong. Thành thực mà nói, các chàng trai của chúng tôi phải rất sáng trí mới làm cho những bộ quần áo bay thích hợp với việc đi lại trên bề mặt Rene. Để cho chắc chắn, chúng tôi đã sơn chúng bằng sơn cách điện, có màu vàng độc và mùi khó chịu. 

- Tôi đã tưởng nhầm các anh là những quái vật thổ cư – Khruxtalep công nhận.
- Vladlen, sớm muộn rồi anh cũng có thể nhận ra. Bình tâm lại, cân nhắc mọi điều và hiểu được những người có bướu màu vàng đó thực tế là ai.
- Lẽ ra mình phải nhận ra ngay – Khruxtalep buồn rầu đáp lại.
- Can gì! – Xtark vỗ về ông – Nếu như chúng ta nhận ra mọi cái ngay lập tức thì bay vào vũ trụ đã chẳng có gì là thú vị cả. Vậy là tới ngày thứ tư ở trên hành tinh, năm nhà du hành vũ trụ trong đội bay của chúng tôi đã ra khỏi phòng khách. Trong đó có cả tôi. Một cảnh tượng không hay hiện ra trước mắt chúng tôi. Khung tàu đã bị gặm trần trục, gần hang là chiếc xe tự hành cũng bị gặm như vậy và những con “ốc sên” bình thản nằm trên cao nguyên. Ở lại lâu nữa trong tàu Foton thì nguy hiểm. Những cơn bão mạnh có thể quật đổ “ cái lồng “ của chúng tôi và đồng thời kết liễu chúng tôi. Cần tìm nơi trú ngụ chắc chắn hơn. Chúng tôi chú ý ngay đến những cái hang.

Hôm sau, sau khi ra khỏi phòng khách, chúng tôi đi đến những cái hang. Chúng được tạo ra như thế nào chúng tôi không hể biết, nhưng may mắn là ở đó hoàn toàn không có "ốc sên". Như sau này chúng tôi biết, nói chung chúng tránh bóng tối.

Image

Với những cái hang thì chúng tôi gặp may mắn ngay. Đã tìm được một phòng khổng lồ dưới mặt đất. Có mấy lối thông ra cao nguyên. Sau đó chúng tôi bắt đầu chuyển lại đấy toàn bộ tài sản còn sót lại của tàu Foton. Những vật phi kim loại được vận chuyển khá dễ dàng nếu không kể rằng từ tàu Foton đến hang đường thẳng là gần năm kilomet, hàng đến vài trăm tấn, còn chúng tôi thì có mười bảy người mặc những bộ quần áo bay không gọn gàng. Đó đúng là một thiên anh hùng ca! Nhưng cái gì đã bắt đầu khi chúng tôi khiêng kim loại? Rõ quá rồi, xe chở hàng tự động bị mất ngay. “ Ốc sên “ ngốn nó hết sạch trong ba giờ. Còn khi kéo vào hang những cái thùng dụng cụ và acquy thì suýt nữa chúng ngốn chính chúng tôi, bất kể đối với những con “ ốc sên “ đó chúng tôi là những thứ hoàn toàn không chén được. Chúng tôi làm như sau: năm người khiêng hành lý, còn những người còn lại thử gạt “ốc sên”. Đến lúc này chúng tôi đã học được một cái gì đó. Phải nửa năm chúng tôi mới chuyển hết hàng.

- Còn sau đó? Vì các anh còn ở đây những ba năm rưỡi nữa cơ mà.
- Ồ chúng tôi cũng chẳng có thì giờ ma buồn. Bốn người chúng tôi nghiên cứu thiết bị liên lạc điểm. Chúng tôi chưa mất hết hy vọng liên lạc với Trái Đất. Những người khác nghiên cứu Rene, bão cát, “ ốc sên “. Godvo. Ngoài ra chúng tôi chờ. Chờ xem có ngôi sao nhỏ nào xuất hiện trên bầu trời đêm hay không. Chúng tôi đã đặt người trực đêm và cứ mỗi đêm lại sục sạo bầu trời bằng chiếc kính thiên văn nhỏ. Thành thực mà nói chỉ có niềm tin vào ngôi sao nhỏ đó hỗ trợ cho chúng tôi.
Chúng tôi ghi sổ trực. Ở đó có chép không ít điều lý thú. Tôi không biết đã xảy ra như thế nào, song chúng tôi không nhận ra là các anh đã đến. Có lẽ là chúng tôi đã không dám hy vọng rằng các anh lại tới nhanh đến vậy. Chúng tôi cũng đã bỏ lỡ chuyến đổ bộ đầu tiên của Buagut.

- Pit, xin lỗi đã ngắt lời anh. Tại sao chuyến đầu Buagut không bị “ ốc sên “ tấn công?

Hết phần 13
(còn nữa)

Tác giả: Khotgiarba Salkhov
Người dịch: Thanh Trung
Thái Văn Lợi
 
User avatar
ThaiVanLoiDN
Administrator
Administrator
Topic Author
Posts: 160
Joined: 03 Aug 2016, 23:12
Location: Đà Nẵng
Contact:

Re: [Truyện ngắn] Bí mật của hành tinh Rene

05 Aug 2016, 22:04

BÍ MẬT CỦA HÀNH TINH RENE - PHẦN CUỐI

(Tiếp)...

- Thuần túy là ngẫu nhiên thôi. Buagut hạ xuống khoảng đất lúc đầu không có “ ốc sên” . Còn khi chúng bắt đầu đánh hơi thấy kim loại và chuyển động về phía tàu thì va phải trường lực. Còn trong chuyến đổ bộ thứ hai, Buagut rời chỗ đến cửa hanh và bắt buộc phải đi trên “ốc sên”, chúng lọt vào “ bên trong” trường lực. Và thế là những hòn đá lập tức xông vào khối đổ bộ. May mắn là chúng có ít và chúng chưa kịp gây hại nhiều cho Buagut. Nhưng chúng đã ăn thủng đôi chỗ - ở vỏ khoang đổ bộ. Tôi và Sakhbo đã vá những chỗ thủng nhưng tôi khuyên không nên để Buagut tiếp xúc với tàu Kim cương.

- Vậy là tôi đã kể đến chỗ chúng tôi không nhận ra chuyến đổ bộ đầu tiên của Buagut. Nhưng chúng tôi đã phát hiện ngay ra chuyến đổ bộ thứ hai của nó. Tiếp sau thế nào cậu hãy kể đi. Sakhbo.

- Chúng tôi tiến đến gần hang và tôi đi tìm tấm panen – Sakhbo bắt đầu kể - Tôi nhấc tấm panen lên, tò mò bước thêm vài bước nữa và nhìn vào chỗ rẽ của hang ngầm. Tôi nhìn thấy một hành lang có ánh sáng, xếp đầy các tấm panen của tàu Foton và các chi tiết thiết bị. Hành lang dẫn đến một phòng rộng rãi, ở giữa treo một cái gì đó, giống như ngôi nhà không có cửa sổ, chỉ có một cửa lớn duy nhất. Tôi vừa đứng lại và nhìn ngôi nhà đó thì tai tôi vang lên giọng nói: “ Anh bạn ơi ! Chỉ huy tàu Foton đang nói chuyện với anh đấy. Đi lại đây và vào trong nhà này”

- Đúng đấy, - Xtark xác nhận- Chúng tôi muốn để cho Sakhbo tự bước vào phòng kín của chúng tôi và nhìn thấy chúng tôi khi không có quần áo bay. Bởi vì sợ cậu ấy cũng tưởng nhầm chúng tôi là những cư dân dưới hầm ngầm nào đó.
Còn về Uken thì chúng tôi vẫn liên lạc được với cậu ta bằng đài vô tuyến. Máy phát của chúng tôi rất yếu, bán kính thu có hiệu quả dưới một kilomet, do đó ở tàu Kim cương không nghe thấy chúng tôi.

Chúng tôi đã thông báo cho Uken biết về chúng tôi. Uken ngạc nhiên, vui mừng hỏi Sakhbo có ở chỗ chúng tôi không. Và đúng lúc đó liên lạc bị đứt. Chúng tôi biểu rẳng “ốc sên” cũng đã mò được vào Buagut. Cần hành động gấp. Cần lập tức giải thích cho Uken biết mối nguy hiểm nếu dù chỉ là động vào “ốc sên”. Buagut đứng yên đã mất điện, “ốc sên” từ mọi phía đang từ từ lăn về phía đó. Adam- chính cậu ta đấy – đã tiến đến phía Buagut. Uken mở cửa nắp. Adam phải trườn vào bên trong và giải thích cho Uken. Đồng thời chúng tôi điều chỉnh một dụng cụ mà chúng tôi đã kịp chế tạo một cách đặc biệt để chống lại “ốc sên” . Lũ “ốc sên” này có một nhược điểm là rất nhạy cảm với những tia lửa điện tác dụng lên những chỗ nhạy cảm trên cơ thể chúng.

Image

Sau đó là một trận đánh nhor dưới gầm Buagut và thế là cuối cùng khong đổ bộ hoàn toàn an toàn và cả chúng ta nữa.

- Vladlen Olegovits – Sakhbo thốt lên – Buagut đang rời Rene. Sau nửa giờ nữa chúng ta sẽ đón sáu người trên tàu Kim cương.
- Rất tốt Sakhbo ạ, cậu hãy theo dõi chuyến bay.
Còn chính ông khoác tay Xtark và họ bước đên bên bàn điều khiển.
- Pit, những hòn đá đó, những con “ốc sên’’ đó là gì?
- Anh thấy không Vladlen, chúng tôi có quá ít khả năng để nghiên cứu chúng. Tất nhiên chúng tôi đã nghiên cứu được một cái gì đó, nhưng cái đó còn quá ít nên chưa thể rút ra kêt luận dứt khoát.
- Vậy những ý kiến sơ bộ thì sao?
- Những ý kiến sơ bộ à…” Ốc sên” có thể di chuyển. Chúng hấp thụ năng lượng tỏa ra từ ngôi sao của mình. Bằng cách nào đó chúng phân hủy kim loại. “ Ốc sên” tỏ ra có thông minh. Vì bão cát ở đây xảy ra thường xuyên. Thế là “ốc sên” khoan cho mình những lỗ nhỏ trên khắp cao nguyên và khi trận cuồng phong đến thì chúng thả vòi hút mình vào đó.
- Anh nói về chúng như nói về sinh vật vậy.
- Có lẽ đúng là như vậy. Chúng ta là con người, chúng ta đã quen suy nghĩ theo một nếp nghĩ nhất định. Nơi nào trong vũ trụ chúng ta cũng đi tìm sự sống hữu cơ. Ước mơ lớn nhất của chúng ta là tìm được một hành tinh có người ở, cư dân của hành tinh đó thở hít oxi, chia ra đàn ông và đàn bà, và nói chung giống chúng ta như hai giọt nước. Nhưng tại sao chúng ta không giả thiết là cũng có một sự sống khác?
- Nói cách khác, bí mật của Rene là chưa được hiểu rõ.
- Chưa
- Và cần phải tìm hiểu nó.
Xtark nhìn quanh:
- Các anh ở đây rộng rãi. Như vậy là có lẽ tôi sẽ gửi những người ốm về, còn tôi sẽ ở lại tàu Kim cương. Hơn nữa, một số trong các chàng trai có lẽ cũng muốn ở lại.
Khruxtalep mỉm cười vui vẻ:
- Tôi không phản đối.
Ông tiến đến bàn điều khiển.
- Sakhbo, trên tàu ta có khách. Chúng ta phải thiết đãi khách chứ !
- Nhất định chúng ta sẽ thiết đãi, chỉ tiếc rằng Uken còn mắc nán lại một chút. Khoản đó thì cậu ta thánh lắm.
- Chúng ta sẽ đợi cậu ấy. Khách của chúng ta chẳng vội đi đâu cả.

Hết!
Tác giả: Khotgiarba Salkhov
Người dịch: Thanh Trung
Thái Văn Lợi

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 0 guests