Sau nhiều lần họp lên họp xuống, BCN nay sinh ý tưởng tổ chức một buổi tọa đàm thiên văn ở hội trường 600 chỗ trường ĐHSP Đà Nẵng, lấy tên là "Vũ Trụ Trong Mắt Ta". Để là được chương trình lớn như vậy cần có một người đứng ra chịu trách nhiệm chính, gọi là "Trưởng ban tổ chức". Nghe oai đấy chứ, nhưng vào thời điểm đó cả BCN nhìn nhau đùn đẩy chứ không ai dám nhận trách nhiệm quá lớn, quá sức như thế.

Quang cảnh buổi Tọa đàm thiên văn học "Vũ trụ trong mắt ta"
Thật là quyết định khó khăn. Trưởng ban tổ chức sẽ là người phải quán xuyến hết mọi công việc liên quan đến buổi tọa đàm, như quan hệ báo chí, xây dựng kế hoạch tổ chức, lên nội dung chương trình, tiếp xúc làm việc với những người có trách nhiệm ở ĐHSP và nhất là khoa Vật Lý để mượn hội trường, lên kế hoạch... và quan trọng hơn: Phải có một bài phát biểu tại buổi tọa đàm!
Trước đây PAC đã có một buổi lễ ra mắt thành công, khi đó có Ngô Lê Trí Thức làm MC, anh Nguyễn Minh Nhật Tuấn là người giới thiệu kính thiên văn phản xạ, mặc dù chưa thật xuất sắc nhưng với một CLB mới ra đời mà dám ăn to nói lớn thế cũng tốt lắm rồi, còn hơn không ai dám nói gì!
Tuy nhiên, lúc này đây, ngay phía trước không phải là một buổi lễ ra mắt bình thường, mà là một chương trình tọa đàm lớn, được tổ chức ở một hội trường 600 chỗ. Biết bao nhiêu con mắt sẽ nhìn vào, sẽ đánh giá, sẽ chê bai... chưa kể báo chí và truyền hình đưa tin nữa!
Ai đây? Ai sẽ là người gánh cái trách nhiệm lớn lao đó? Chưa ai dám xung phong cả! Mà có lẽ là không ai muốn làm việc quá sức mình như thế!
Trong lúc mọi người đang suy nghĩ tích cực các tình huống có thể xảy ra cho người "trưởng ban tổ chức", thì Lan Anh - trưởng nhóm tổ chức lúc bấy giờ - đổi tư thế ngồi và vô tình "đá" trúng ... chân tôi!
Đầu óc tôi đang như trên mây, giống như khi vừa giải quyết được một mối bận tâm lớn lao nào đấy. Nhận được sự "động viên" lớn lao của cô bé Lan Anh xinh xắn đó khiến tôi tự tin hơn bao giờ hết. Không kịp suy nghĩ, chỉ ngay tích tắc sau cú đá "định mệnh" đó, tôi vừa giật mình vừa rụt rè đưa tay lên, mắt trừng trừng nhìn bé Lan Anh không rời, mà không biết rằng cả BCN cũng đang trợn mắt nhìn tôi!!!
Những ánh mắt đó có thể thấy được là vừa đầy nghi hoặc pha một chút ngưỡng mộ, nhất là ánh mắt mà bé Lan Anh nhìn tôi! (tôi cảm nhận được như thế )
Thế là tôi - trưởng ban tổ chức chương trình kiêm "kẻ liều lĩnh nhất PAC" hiên ngang đứng dây, nắm chặt nắm tay lại và dõng dạc "tuyên bố": "Anh Tuấn, em sẽ làm trưởng ban tổ chức!" và không quên liếc mắt nhanh qua phía Lan Anh. "Cố lên anh Hiền!", "Làm được không đó?", "Hay lắm!"... Những lời động viên đó khiến tôi hơi "quê" nhưng cũng tự tin hẳn.
Thế là buổi tọa đàm hoành tráng sẽ được tổ chức, kế hoạch được chuẩn bị gấp rút vì chỉ còn một tháng nữa là tổ chức rôi. Không khó khăn như mọi người suy tính lúc đầu, công việc được san sẻ hết cho mọi người nên tôi cũng khá ... nhàn rỗi!
Hậu phương vững chắc nhất của tôi lúc đó là bé Lan Anh, trưởng nhóm tổ chức. Lan Anh đã kêu gọi anh chị em trong nhóm và cả những thành viên khác nữa để giúp đỡ tôi hết mình. Sự ủng hộ quý giá đó khiến tôi làm việc một cách cật lực. Ngoài công tác tổ chức, tôi còn đảm đương luôn phần thiết kế các đoạn phim ngắn: Video Tọa đàm intro, Video giới thiệu PAC.
Buổi tọa đàm diễn ra hoành tráng và thành công tốt đẹp! BCN và các thành viên ai cũng hoan hỷ chúc mừng. BCH Liên chi đoàn khoa Vật Lý còn tặng một chiếc bánh Ga-tô thật to! Thật thành công ngoài sức tưởng tượng!
Sau này nhiều anh em trong BCN hỏi "Vì sao lại có quyết định ... đúng lúc thế?", tôi không ngần ngại trả lời: "Do bé Lan Anh ngầm đá và chân, ý muốn em làm đấy chứ!". Lúc đó tôi đâu biết một sự thật đắng cay là Lan Anh chỉ vô tình quệt trúng chân tôi chứ không hề có ý gì hết! Ôi trời ơi, mỗi một cô gái duy nhất trong BCN đã khiến anh em sục sôi đến thế, giờ đây BCN hiện tại có đến 2 cô, chưa kể có cả một đám "nữ quái" hoành hành, không biết tương lai anh em sẽ đi về đâu?
Nói vui thế chứ nếu lúc đó Lan Anh không đá vào chân tôi mà trúng chân người khác, chắc có lẽ cũng có kẻ ăn dưa bở như tôi!
Năm 2010, Phan Thanh Hiền - PAC
